Người đàn ông lặn xuống biển 13 năm để tìm thi thể vợ mất tích trong sóng thần

Tin nhắn cuối cùng ông nhận được viết: "Anh có ổn không? Em muốn về nhà". Nên ông đã bằng mọi cách đưa bà về nhà.

Trong ánh bình minh tĩnh lặng bao trùm bờ biển Onagawa thuộc tỉnh Miyagi, một thị trấn ven biển mang trong mình nỗi đau lịch sử, ông Yasuo Takamatsu, 67 tuổi, chuẩn bị cho một chuyến lặn khác vào vòng tay lạnh giá của đại dương.

Đây là một nghi thức mà ông đã lặp lại hàng trăm lần kể từ năm 2013. Một hành trình không phải để tìm kiếm kho báu, mà để tìm lại một mảnh linh hồn đã thất lạc dưới đáy sâu vào ngày định mệnh tháng 3 năm 2011, khi mặt đất rung chuyển và đại dương nuốt chửng những dải đất rộng lớn ven biển phía Đông Bắc Nhật Bản.

Ngày thay đổi tất cả

Ngày 11 tháng 3 năm 2011 được khắc sâu vào ký ức của người dân Nhật Bản như một ngày mất mát thảm khốc. Đối với ông Takamatsu, đó là ngày cuối cùng ông nghe tin từ người vợ 47 tuổi của mình, bà Yuko. Bà đã bị những con sóng thần cao ngất trời cuốn trôi khi đang làm việc tại chi nhánh ngân hàng 77 ở Onagawa. Trận động đất mạnh 9.0 độ richter, một trong những trận động đất mạnh nhất từng được ghi nhận, đã tạo ra một cơn sóng thần hung hãn đến mức xóa sổ các thị trấn và cướp đi sinh mạng của hàng ngàn người, để lại một vết thương trong tinh thần quốc gia vẫn chưa hoàn toàn lành lặn.

Trong sự hỗn loạn của thảm họa, bà Yuko đã kịp gửi một email ngắn ngủi nhưng đầy ám ảnh cho chồng: "Anh có ổn không? Em muốn về nhà" . Đó là những lời cuối cùng mà ông Takamatsu nhận được từ bà. Những lời nói tràn đầy tình yêu, sự lo lắng và nỗi khát khao được an toàn đã mãi mãi không thể trở thành hiện thực.

Người đàn ông lặn xuống biển 13 năm để tìm thi thể vợ mất tích trong sóng thần- Ảnh 1.

Di ảnh của bà Yuko

Một tháng sau thảm họa, người ta tìm thấy chiếc điện thoại của bà Yuko trong bãi đậu xe, không xa nơi bà mất tích. Ông Takamatsu tìm thấy một tin nhắn chưa kịp gửi trong chiếc điện thoại nắp gập màu hồng. Tin nhắn được viết lúc 3 giờ 25 phút chiều với nội dung: "Sóng thần lớn quá" . Từ đó, ông biết rằng vợ mình vẫn còn sống đến thời điểm đó và đoán rằng lúc ấy nước đã dâng lên tận chân bà trên nóc tòa nhà ngân hàng.

Bà Yuko nằm trong số 2.523 người có thi thể chưa bao giờ được tìm thấy sau thảm họa. Các hoạt động tìm kiếm dù hiện nay quy mô đã nhỏ hơn nhiều nhưng vẫn được duy trì suốt 13 năm qua. Tỉnh Miyagi là nơi có số lượng người mất tích lớn nhất với 1.213 người. Những gia đình như ông Takamatsu vẫn bị bỏ lại trong trạng thái chờ đợi và tự hỏi không hồi kết.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên và cuối cùng

Ông Takamatsu gặp bà Yuko vào năm 1988, khi bà 25 tuổi và là nhân viên ngân hàng, còn ông là lính trong Lực lượng Tự vệ Mặt đất Nhật Bản. Họ yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ông thích nụ cười, sự khiêm nhường và nét dịu dàng của bà.

Vào ngày xảy ra sóng thần, trời có tuyết rơi. Ông Takamatsu lái xe đưa vợ đến ngân hàng bên bờ biển, sau đó đưa mẹ vợ đến bệnh viện ở Ishinomaki. Ông vừa bước ra khỏi cửa thì trận động đất dữ dội ập đến. Ông nhớ lại rằng cả thế giới đã rung chuyển liên tục trong suốt 6 phút. Ông tìm đường trở lại Onagawa trên những con đường nông thôn cũ và nghe tin tức về sóng thần qua đài phát thanh. Ông nhận được tin con trai mình an toàn ở Đại học Sendai, nhưng không thể liên lạc được với con gái đang đi học ở Ishinomaki và cũng không có tin tức gì từ vợ.

Quản lý chi nhánh ngân hàng 77 tại Onagawa khi đó nhận được cảnh báo sóng thần dự báo sóng chỉ cao khoảng 6 mét. Ông đã ra lệnh sơ tán lên sân thượng của tòa nhà cao gần 10 mét. Tuy nhiên, cơn sóng thần thực tế ập đến cao hơn nhiều so với dự kiến, ước tính từ 15 đến 17 mét. Nó đã cuốn trôi 12 trong số 13 nhân viên, bao gồm cả bà Yuko.

Trên đài tưởng niệm tại Quảng trường Sự sống Onagawa có khắc những dòng chữ đau xót: "Mười ba nhân viên ngân hàng đã chạy lên nóc tòa nhà hai tầng. Khoảng 30 phút sau, sóng thần tràn qua mái nhà, khiến 12 người thiệt mạng và mất tích. Có một ngọn đồi tên là Horikiri chỉ mất một phút chạy bộ là tới nơi, vậy tại sao lệnh sơ tán lại là lên sân thượng thay vì ngọn đồi ngay trước mặt? Nguyên tắc cơ bản khi sơ tán sóng thần là phải lên vùng đất cao hơn. Tôi chỉ ước ngân hàng nói rằng: Hãy chạy lên núi đi. Chắc hẳn họ đã sợ hãi, tuyệt vọng và hối tiếc biết bao".

Người đàn ông lặn xuống biển 13 năm để tìm thi thể vợ mất tích trong sóng thần- Ảnh 2.

Người đàn ông lặn xuống biển 13 năm để tìm thi thể vợ mất tích trong sóng thần- Ảnh 3.

Đài tưởng niệm tại Quảng trường Sự sống Onagawa

Hành trình của nỗi đau và hy vọng

Bị thôi thúc bởi tin nhắn cuối cùng của vợ, ông Takamatsu đã lập một lời thề định nghĩa lại cả cuộc đời mình. Sau khi nghỉ hưu, ông làm tài xế xe buýt nhưng dành mọi thời gian rảnh rỗi để tìm vợ. Cuối cùng, ông đã học lặn bình khí để tìm kiếm bà trong vùng nước mênh mông và đục ngầu nơi ông tin rằng bà đang nằm đó. Ông đã lặn xuống đại dương hơn 600 lần. Mỗi lần lặn là một thử thách, nhưng ông vẫn kiên trì với hy vọng mong manh là tìm thấy vợ, đưa bà về nhà và hoàn thành lời hứa thầm kín với bà.

Với mỗi lần lặn, ông Takamatsu không chỉ chống chọi với những thách thức vật lý của độ sâu mà còn cả sự hỗn loạn về cảm xúc khi đối mặt với mất mát hết lần này đến lần khác. Đại dương với sự tĩnh lặng kỳ quái của nó đang che giấu những bí mật và nỗi đau bao la. Ông đã lùng sục dưới đáy biển để tìm bất kỳ dấu hiệu nào của vợ hoặc những người mất tích khác. Ông chỉ tìm thấy những mảnh vụn của cuộc sống cũ như album ảnh hay quần áo, nhưng về bà Yuko, vẫn không có một dấu vết nào.

Người đàn ông lặn xuống biển 13 năm để tìm thi thể vợ mất tích trong sóng thần- Ảnh 4.

Ông Takamatsu kiên trì lặn xuống biển suốt 13 năm để đi tìm vợ

Những vết sẹo mà sóng thần để lại không chỉ hằn lên cảnh quan của những thị trấn như Onagawa mà còn trong trái tim người dân. Hành trình cá nhân của ông Takamatsu phản ánh nỗ lực chung để hàn gắn và tìm kiếm sự thanh thản. Việc phục hồi trái tim của mọi người sẽ cần thời gian, ông từng nói như vậy khi thừa nhận hành trình gian nan của nỗi đau mà nhiều người giống như ông vẫn đang phải bước đi.

Một câu chuyện về tình yêu bất diệt

Câu chuyện của ông Takamatsu kể về một người đàn ông từ chối từ bỏ vợ mình, bám trụ vào niềm hy vọng mong manh rằng đâu đó dưới những con sóng, ông có thể tìm thấy bà và đưa bà về nhà. Cuộc tìm kiếm của ông vẫn tiếp tục, bất kể việc tìm thấy sự giải thoát có thể xa vời đến mức nào.

Khi ông Takamatsu chuẩn bị cho một chuyến lặn khác, chỉnh lại mặt nạ lặn giữa cái lạnh của buổi sáng tháng 3 năm 2024, ông không chỉ mang theo sức nặng của sự mất mát cá nhân mà còn cả nỗi đau chung của một cộng đồng vẫn đang từng chút một hàn gắn lại với nhau. Một ngày nào đó, ông Takamatsu và Onagawa sẽ kết thúc hành trình tìm kiếm sự bình yên sau thảm kịch. Nhưng chưa phải hôm nay.

Nguồn: Milwaukee Independent